Tôi từng là một người phụ nữ “mạnh mẽ đến mức kiệt sức”, luôn chạy theo việc làm vừa lòng người khác. Tôi nghĩ yêu là hy sinh, là cho đi đến kiệt cùng, là cam chịu để giữ gìn hôn nhân. Nhưng rồi tôi nhận ra, một người phụ nữ mất đi năng lượng tính nữ – dù có giỏi đến đâu – cũng sẽ thấy cuộc sống thật trống rỗng.

Sau khi gặp Thắm, tôi hay đổi cách nghĩ, thay đổi cách sống bỏng cảm thấy cuộc sống này “xinh đẹp” biết bao.
Tôi lo toan mọi thứ trong nhà, gồng gánh trong công việc, cố tỏ ra ổn dù trong lòng đầy tổn thương.
Tôi nghĩ mình độc lập, bản lĩnh, nhưng thật ra chỉ đang đeo chiếc mặt nạ của người phụ nữ kiên cường — để che đi một trái tim mệt mỏi.
Mãi đến khi tình cờ theo dõi chị Thắm và bắt đầu học trong “Lớp học Hạnh phúc”, tôi mới hiểu ra rằng: “Phụ nữ không cần mạnh mẽ hơn ai, chỉ cần biết cách trở về với chính mình.”
Tôi nghĩ yêu là hy sinh, là cho đi đến kiệt cùng, là cam chịu để giữ gìn hôn nhân.
Nhưng rồi tôi nhận ra, một người phụ nữ mất đi năng lượng tính nữ – dù có giỏi đến đâu – cũng sẽ thấy cuộc sống thật trống rỗng.
Lần đầu xem video của chị Thắm, tôi đã khóc. Giọng chị nhẹ nhàng, ánh mắt ấm áp, từng lời như chạm vào nỗi lòng của bao người phụ nữ đang gồng lên để “ổn”.
Chị nói: “Người phụ nữ thật sự hạnh phúc là người biết buông những điều không cần nắm, biết mỉm cười ngay cả khi chưa hoàn hảo.”
Tôi bắt đầu học cách sống chậm lại, thở sâu hơn, và nhìn mọi chuyện bằng ánh mắt hiền lành với chính mình.
Nó không phải là váy áo hay vẻ ngoài, mà là sự mềm mại trong tâm hồn, là khi ta biết nói “không sao đâu” bằng lòng bao dung.
Ngày trước, mỗi khi chồng làm sai điều gì, tôi dễ bùng nổ, phản ứng, nói những lời làm tổn thương cả hai.
Còn giờ đây, tôi biết dừng lại để quan sát cảm xúc mình trước khi phản ứng với người khác.

Học cách dừng lại để quan sát cảm xúc mình trước khi phản ứng với người khác, mọi chuyện sẽ khác…
Một buổi học, chị Thắm nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Người đàn ông không rời bỏ người phụ nữ của mình vì cô ấy xấu đi, mà vì cô ấy đánh mất đi năng lượng từng khiến anh say mê.”
Câu nói ấy khiến tôi như bừng tỉnh. Bấy lâu nay, tôi cứ mải làm mọi việc cho người khác mà quên chăm sóc chính mình.
Tôi từng giận vì chồng thờ ơ, nhưng giờ tôi hiểu — khi tôi lạnh lùng, cứng rắn quá lâu, anh đâu còn tìm thấy sự ấm áp để trở về.
Thế là tôi bắt đầu thay đổi, từ những điều nhỏ nhất:
Sau vài tuần, chồng tôi nói:
“Dạo này em khác lắm, nói chuyện dịu dàng hơn, nhà mình cũng yên bình hơn hẳn.”
Tôi mỉm cười. Không cần lý thuyết cao siêu, chỉ cần học cách làm mềm lại chính mình – thế là đủ để hạnh phúc quay về.

Có câu nói: “Phụ nữ khi biết yêu thương bản thân, thế giới xung quanh cũng sẽ yêu thương cô ấy nhiều hơn.”
Và đúng thật. Khi tôi ngừng than vãn, cuộc sống như có thêm ánh sáng. Khi tôi thôi so sánh, lòng trở nên bình yên. Khi tôi biết lắng nghe thay vì trách móc, tôi lại thấy chồng mình đáng thương hơn là đáng giận.
Bây giờ, tôi nhìn mọi chuyện khác lắm. Tôi không còn cố gồng để chứng minh mình đúng.
Tôi chỉ chọn đúng với trái tim – đúng với sự an nhiên.
Tôi thấy mình nhẹ hơn, mềm hơn, và hạnh phúc hơn rất nhiều.
Điều tôi biết ơn nhất không chỉ là khóa học, mà là người truyền cảm hứng – chị Thắm, người giúp tôi tìm lại “chính tôi” của những ngày đầu – dịu dàng, yêu đời, và tràn đầy năng lượng.![]()
Hôm nay, nếu có ai hỏi tôi bí quyết để hạnh phúc, tôi chỉ muốn nói: “Hãy học cách yêu bản thân trước khi yêu bất kỳ ai.” Vì khi trái tim bạn bình yên, mọi mối quan hệ xung quanh cũng tự nhiên trở nên dễ thở hơn.
Tôi biết ơn hành trình ấy, vì nhờ nó mà tôi hiểu: Hạnh phúc không đến từ việc ta có gì, mà đến từ năng lượng ta mang trong lòng. Không cần gồng, không cần chiến thắng, chỉ cần đủ dịu dàng – và ta đã mạnh mẽ rồi.
Còn bạn thì sao? Bạn đã từng đánh mất năng lượng tính nữ của mình chưa? Và bạn có dám “ngừng gồng” một chút – để trở về làm người phụ nữ thật sự hạnh phúc?![]()